(Nguyễn Mạnh Hùng) Cảm nghĩ về “Thầy tôi, chùa tôi”

flower-159951_640Anh Võ Ý cùng chúng tôi có quen biết nhau qua chùa Phật Quang. Có lẻ vì tham gia sinh hoạt nhiều hội đoàn nên anh ít khi xuất hiện làm công quả tại chùa mà chỉ thấy anh góp mặt trong các buổi lễ lớn như anh tường trình trong bài viết “Thầy tôi, chùa tôi”.
 
Sau khi đọc bài này, lẽ thường chúng tôi có thể gặp anh Võ Ý để trao đổi nếu vấn đề anh nêu ra trong nội bộ anh em. Vì anh công khai trên mạng nên cũng xin góp ý với anh trên mạng. Và cũng xin được phép thưa rằng chúng tôi góp ý nhau trên tình đạo hữu và khách quan. Những gì mang tính chủ quan, cá nhân sẽ không được đề cập ở đây. Tuy nhiên “Đặng ý quên lời” nên trong lời lẻ có sơ xuất cũng xin lượng thứ nhứt là anh Võ Ý bỏ qua cho.

1) Quan niệm “Thầy tôi, chùa tôi” của anh Võ Ý
 
Đây là quan niệm mang tính chấp NGÃ, biên kiến từ đó sẽ có cái nhìn chủ quan, giới hạn. Bởi vì nếu ai cũng có suy nghĩ này (mà thực tế rất đông người) thì mỗi vị xuất gia sẽ có riêng một số đệ tử thân tín ít hay nhiều tuỳ theo khả năng thu hút của vị đó. Vị thầy được đánh giá qua chiếc áo, lời giảng, dáng điệu bên ngoài, còn cái Tâm bên trong mấy ai hiểu được. Từ đó chỉ biết “thầy tôi” mà quên rằng “thầy tôi” cũng là một con người đang tu (sửa) và hành đạo Phật (là đạo chân thật, không Tham, Sân, Mạn, Nghi).
 
Còn quan niệm “chùa tôi” thì phải to và đẹp nên ra công ra sức, đóng góp tiền của để tôn tạo. Đến chừng vỡ lẽ ra thì “chùa tôi” biến thành “chùa thầy”.
 
Chúng tôi đã được “sáng mắt” qua hình ảnh vị HT kính mến, Chủ tịch GHPGVNTN tại Âu châu với ngôi chùa Khánh Anh Evry (cũng là Trụ sở GHPGVNTN tại Âu châu) to lớn trị giá hơn 30 triệu euros, đã trở thành lãnh tụ “Về Nguồn” và là chủ ngôi Đại tự này. Rồi với HT Viện chủ chùa Điều Ngự (là trụ sở Văn phòng II VHĐ) rất đạo mạo, hiền từ, học vị cao, bỗng chốc trở thành thủ lãnh “Tăng Đoàn”. Quả là mấy ai lấy thước mà đo lòng người.
 
Chúng tôi góp sức cùng nhau tìm kiếm, tạo mãi ngôi chùa Phật Quang ngay từ những ngày đầu để thực sự không còn là “chùa tôi” biến thành “chùa thầy” mà là chùa chung của Tứ chúng, của Giáo Hội.
 
Còn “thầy tôi” không còn là một cá nhân vị xuất gia nào mà chính là Đức Phật Thích Ca Như Lai. Lẽ nào chúng mình quên câu niệm “Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật” rồi sao?Có ai niệm Nam mô Bổn sư Thích Viên Lý, hay Bổn sư Thích Minh Tâm bao giờ đâu? Vậy mà người phật tử đến chùa chỉ biết “thầy tôi” bằng xương bằng thịt vẫn còn Tham, Sân, Si, Mạn, Nghi mà quên ÔNG PHẬT, mới chính thực là Bổn sư của mình. (Ngoại trừ những vị chân tu như Đạt lai Lạt ma, Thầy Thiện Hoa, Thầy Huyền Quang, Thầy Quảng Độ, Thầy Thanh Từ…cả đời không có cái gì riêng cho mình.)
 
Khi đã nhận Thích Ca là Bổn sư thì sẽ không quá sùng bái, thần tượng mà quán xét khách quan những vị xuất gia trong việc hành trì chánh pháp. Vì có sự “chiếu tướng” của phật tử sẽ giúp các vị xuất gia nghiêm túc tu hành, không dám “lạng quạng” phạm giới.
 
Việc làm của sư Giác Đẳng bị biên kiến “thầy tôi” nên anh Võ  Ý không thấy những sự việc đã qua. Tất cả phật tử chùa Phật Quang rất ít khi được trò chuyện cùng sư. Sư cũng không lưu trú tại chùa thường xuyên. Sư đến khi có lễ trong vài ngày rồi sư đi. Văn phòng II VHĐ đặt tại chùa Phật Quang mà có bao giờ thấy Chủ tịch hay Tổng Thư ký làm việc đâu? Phật tử không ai biết sư đi đâu, làm gì. Hỏi Tổng Thư Ký, cũng trớt quớt. Suốt cả năm trong lòng phật tử bâng khuâng không biết chùa Giáo Hội còn nợ bao nhiêu? Không ai hỏi. Mà muốn hỏi thì không có dịp hỏi sư. Sư đến rồi đi. Tổng Thư Ký mà chuyện nợ nần chùa cũng không biết vì sư không cho biết (?).
 
Anh Võ Ý biết sư và nhận sư làm “thầy tôi” qua 10 phút trò chuyện, qua “10 lá thư hàng tuần” mang “Phật tính và phép lạ”. Đó là khám phá riêng của anh Võ Ý chúng tôi tôn trọng. Nhưng có điều chúng tôi chỉ được biết “chúng sinh đều có phật tính” chớ chưa bao giờ nghe nói lá thư mang “tính phật” bao giờ và trong đạo phật “phép lạ” cũng là từ “lạ”. Có dịp mong anh Võ Ý giải thích cho.
2) “quý” thầy và “mến” chùa:
 
Qua lời tâm tình, anh Võ Ý, ngoài 10 phút trao đổi và 10 lá thư hàng tuần, anh “quý” thầy và “mến chùa” bằng cách tham dự hầu hết các lễ lạc quan trọng rồi qua đó anh cảm nhận được tài năng và đức độ của thầy. Anh Võ Ý rất rất ít khi đến chùa mỗi chủ nhựt  để tụng kinh, sinh hoạt thường nhựt cùng các phật tử thì làm sao thấy được những tâm tư của những anh em khác. Là người chỉ có mặt trong vài ba buổi lễ để thấy “thầy tôi” đức độ, tài năng. Tôn vinh cố Viện trưởng Thích Như Đạt qua lời diễn thuyết ứng khẩu mà “thầy tôi” không hề gọi điện thoại một lần nào hỏi han sức khỏe trong suốt bốn tháng Thầy cố Viện Trưởng lâm trọng bịnh. Và còn hứa gởi tiền hỗ trợ xây bảo tháp rồi “quên ” vì phật sự (?).
 
Anh Võ Ý không phải là một trong những phật tử đầu tiên bôn ba tìm kiếm, vận động tài chánh tạo mãi chùa Phật Quang và cũng vì biên kiến “thầy tôi” đạo đức nên không có những “bức xúc” rằng “ngôi chùa còn nợ bao nhiêu sao không thấy “thầy tôi” cho biết” của những phật tử kỳ cựu.
 
Cũng vì “thầy tôi” tài năng nên anh Võ Ý không thấy cách hành xử của người chủ nhiệm trước thông tin sai sự thực (chỉ cần đính chánh là xong) và Từ nhiệm khi được yêu cầu Công khai Tài chánh.
 
Cũng vì “thầy tôi” đạo đức nên đã từng nói với phật tử là Giáo Hội đang rất thiếu nhân sự rồi vì tự ái lại rũ áo ra đi bỏ mặc Giáo Hội. Vậy “thầy tôi” coi cá nhân trọng hay Giáo Hội trọng đây? (SÂN).
 
Cũng vì “thầy tôi” mà những đệ tử của thầy trong “tiếng nói lương tri” chỉ biết đăng những bài binh “thầy tôi” còn những bài không có lợi cho “thầy tôi” thì vô sọt rác. Vậy là “tiếng nói lương tri” sao?
 
Không biết anh Võ Ý có đọc qua những bài viết như: Lương Tri Lên Tiếng, Những Nguyên Nhân Đưa đến Sự Đổ Vỡ…,Nhận Định Về Bản Tuyên Bố Chung, Bản Tuyên Bố Chung Đã Vi Phạm Hiến Chương. Nếu có thì xin anh chỉ cho chúng tôi có điểm nào sai trong các bài trên. Anh đã có nhận, có thể có đọc nhưng vì biên kiến “thầy tôi” nên không nhận rõ “thầy tôi” sao?
 
“Thầy tôi” tự nộp đơn từ nhiệm trong khi trong nước chưa có quyết định. Và “thầy tôi” đã toại nguyện không giữ một chức nào nữa. Vậy mà “thầy tôi” vẫn có tài, có đức nên triệu tập cuộc họp của VP II VHĐ và Hội Đồng Điều Hành GHPGVNTNHN tại Hoa Kỳ 13 người qua điện thoại, trong đó 5 người (có anh Võ Ý) không phải là thành viên để ra một “Tuyên Bố chung”: tuyên bố “Độc Lập Nhân Sự”
.
Anh Võ Ý ủng hộ “Độc Lập Nhân sự” vậy anh có còn khách quan khi viết về “thầy tôi” nữa không?
 
Chúng tôi, dĩ nhiên luôn cùng thuyền với Giáo Hội với vị thuyền trưởng Đạo Đức và Tài Năng thực sự. Vị này không đáng để anh Võ Ý nhận làm “thầy tôi” vì vị Thuyền Trưởng này già rồi, lú lẫn? (phạm thượng). Thế còn Thầy Thanh Quang, Thầy Nguyên Lý, vài Thầy nữa trong Lưỡng Viện và Đạo hữu Lê Công Cầu cùng ông Võ Văn Ái nữa không cố vấn cho Thầy Tăng Thống?
Ở đây chúng tôi không đứng về cá nhân nào. Chúng tôi là phật tử của Giáo Hội, theo Phật, theo Chánh pháp. Xin đừng “chụp mũ” thân bênh Võ Văn Ái. Ông Ái làm được việc cho Giáo Hội hay không thì do Giáo Hội đánh giá. Thầy Tăng Thống được cả thế giới biết đến, được giải Rafto tại Na Uy, được đề cử cả chục năm ở giải Nobel, được nhiều viên chức chánh phủ, nghị sỹ các nước đến thăm và cụ thể gần đây là Thứ trưởng Ngoại Giao Mỹ đến thăm. Chánh quyền Cộng sản việt nam biết rõ do ai tạo ra những sự kiện này nên tìm bằng mọi cách triệt hạ một nhân vật vừa tranh đấu cho Giáo Hội, vừa tranh đấu trực diện với các phái đoàn cộng sản tại Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc. Là người Tỵ nạn cộng sản chúng ta phải có thái độ như thế nào cho đúng Chánh kiến? Thưa anh Võ Ý?
 
Thông Bạch Về Hiện Tình Văn Phòng II Viện Hóa Đạo đã được phổ biến. Những thông tin trong đó có đúng hay không, đúng tới chừng mực nào tuỳ theo cái nhìn của mọi người. Tuy nhiên với uy tín của Giáo Hội, những điều minh thị trong Thông Bạch không thể là bịa đặt, không chứng cứ. Mong anh Võ Ý đọc kỹ vì đây là việc quan trọng.
 
Việc sư Giác Đẳng dự định giải bày trước công luận là điều sư muốn làm. Nhưng chúng tôi nghĩ điều cần thiết phải làm là giải trình với Thầy Tăng Thống, với VHĐ trong nước trước khi từ nhiệm. Nhưng  giờ có lẽ đã trể.
 
3) Tạm Kết:
 
Đạo Phật là đạo của lòng Từ Bi và Trí Tuệ. Nếu sư Giác Đẳng quả thực tình vì Giáo Hội, là vị chân tu đạo hạnh, hiểu thấu lý Vô Ngã thì dù oan ức cũng xin Sám Hối với Thầy Tăng Thống, với Hội Đồng Lưỡng Viện, nguyện làm thành viên của Giáo Hội để tiếp tục công việc Phật sự tại hải ngoại, như lời Phật dạy trong Luận Bảo Vương Tam Muội:
 
Điều 10: Oan ức không cần biện bạch, vì biện bạch là nhân quả chưa xa, vì làm như vậy là hèn nhát, mà oán thù lại càng thêm tăng.
Bởi vậy, Đức Phật dạy: Lấy oan ức làm cửa ngỏ đạo hạnh.
 
Và Sự Thật cần Thời Gian.
 
Một lần nữa chúng tôi mong quý đạo hữu, và anh Võ Ý lượng thứ nếu có những lời lẽ không vừa lòng.
 
 
Hùng Nguyễn

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s