Bức thư của Huynh trưởng Trần Đình Dũng

Huy Hieu Hoa SenKính gửi Anh Minh.

Thư viết cho anh từ mái nhà Lam quê hương của đất Thần Kinh thương nhớ. Trước thư thăm anh sức khỏe. Em là là một Phật Tử thì lúc nào cũng phải trong sạch từ thể chất đến tinh thần, từ lời nói đến viêc làm phải không anh ? Đó là chưa nói đến em mới vào chùa bước đầu tiên các anh đã dạy cho các em là phải học bài Tam Quy và Ngũ giới. Rứa mà răng các anh gọi là “TRUNG ƯƠNG Gia Đình Phật tử Việt Nam ” mà nói láo, nói tục, nói thêm, hỗn xược chư Tăng, như anh Châu, Anh Mai, Anh Thăng, Anh Minh, Anh Khôi,v.v… Các anh này gần đất xa trời thì được quyền phá đạo hạnh chăng ? ! .

Em xin kể cho anh nghe câu chuyện đau buồn từ nơi đất mẹ nhân ngày đám Ôn Đệ Tứ Tăng Thống tại Tu viện Nguyên Thiều, Bình Định

Anh Minh thân mến .

Lúc đó vào khoảng 12giờ trưa, đoàn hành hương do anh Nguyễn Châu dẫn đầu vào viếng Kim Quan ngài Đệ Tứ, độ 50 anh chị em Áo Lam mang vòng ( tạm gọi là vòng Hoa vì không có Hoa) in trên tấm biển tròn trên đề chữ BẾN KIM HÀ RỤNG CÁNH HOA ĐÀM. nằm trên nền tia sáng lá Cờ Phật giáo và một Hoa Sen chồng lên chính giữa. Phía dưới đề Danh hiệu từng Miền (như Miền Vạn hạnh, Miền Khuông Việt, v.v…) đủ 05 miền, 01 TRUNG ƯƠNG không một lời cầu nguyện, lời ch úc viếng. Rứa thôi, xem ra giống như Huy Hiêụ trại. Cộng với 26 cái nữa nhỏ hơn, nền giống nhau, cùng đề chữ : TRĂNG MỜ ĐỈNH THỨU, dưới đề Ban Hướng dẫn các tỉnh (như Thừa Thiên, Đà Nẵng, Quảng Nam, Quảng Ngãi, v.v…) khá rầm rộ có bề dày lịch sử, nhưng đau xót thay sự phô trương trở thành lố bịch, dối láo. Vì có đơn vị nào đâu ? Chỉ đánh trống ghi tên, nội tình của các Đơn vị mà các anh đưa ra chỉ là bằng chữ viết chứ trong thực tế còn lại bao lăm ? Có chăng chỉ còn lại các anh gọi là TRUNG ƯƠNG và một vài anh chị em các tỉnh lẻ qui tụ cho đủ số lượng người đại diện từng đơn vị để nói lên cho Hòa thượng Viện trưởng biết là Ngài chối từ tổ chức chúng tôi, nhưng Ngài hãy xem chúng tôi vẫn còn sống và sinh hoạt đầy đủ. Ôi một sự quằn quại đáng thương khi không chấp nhận hiện tại. Đây còn mang tội nói láo, phô trương, khoác lác, vì thực tế không có như vậy. Suốt mấy chục năm anh em sống bên nhau thì áo quần mền chiếu rách vá chỗ nào sao không biết được, mà nay đối với vị Lãnh tụ tinh thần, một người cha đã viên tịch mà không từ nan luận điệu xảo ngôn này. Thật là tội lỗi.

Chưa hết. Trong buổi lễ phúng điếu, Quí Thầy dạy là trong tinh thần VÔ TƯỚNG cho Đám tang, xin hãy yên lặng, dâng hương cầu nguyện, lắng lòng tỉnh thức. Thế mà các anh làm lễ ngoài tinh thần trên, như hô to khẩu hiệu, các miền, các tỉnh, hát bài ca Sen Trắng. Thôi thì quí thầy cũng cho qua, cái quan trọng là anh Sang xướng ngôn viên phát biểu giới thiệu anh Thăng đọc Điếu văn. TT Thích Chơn Tâm hai, ba lần nhắc nhở giữ yên lặng, liền lúc đó anh Minh đang quì bên cạnh đứng lên phản đối : Tay chỉ thẳng về phía quí Thầ y, xỉ vả, to tiếng hỗn xược : « Thầy làm gì có quyền cấm, ngăn cản chúng tôi phúng điếu ? Xin lỗi dẹp thầy đi !… ». Thầy Chơn Tâm sững sờ thốt lên : Anh là Phật Tử mà có thái độ đối xử với quí thầy như vậy hả ?! Chúng em đang đứng cạnh đó phụ việc cho quí thầy tiếp lễ vật trang hoàng, treo trướng liễn cho quan khách theo phân công của tổ chức, rất xót xa cho một Đại huynh trưởng cấp Tấn của TRUNG ƯƠNG mà bất kính với Tăng, bất nghi với Lễ, bất tuân tổ chức thì thử hỏi có xứng đáng là phật tử không ? Đau lòng quá. Chúng em xuýt tý nữa là phạm thượng lớn, muốn nhảy xô vào hành động ! Anh Minh ơi, may mà lời dặn anh Cầu luôn văng vẳng « Ai làm gì mặc, để cho quí thầy xử lý, khi nào cũng phải báo tổ chức không được tuỳ tiện hành động », không thì đã rách việc. Vì lúc này không ít có vài chục Công an đang chuẩn bị nhảy vào « làm việc ». Và sau đó các anh TRUNG ƯƠNG tự can ngăn rút lui về trại, bỏ dở việc phúng điếu .

Một điều nói thêm ở đây nữa là theo sắp xếp của quí Thầy tổ chức chọn hai dãy nhà lớn sát nhau cho hai bên ở lại chung ( bên Anh Châu và bên anh Cầu). Thật là Oán Tăng Hội Khổ.

Và 04 giờ chiều hôm đó xảy ra chuyện 04 anh Châu, Thăng, Minh, Khôi kéo nhau lên phòng Chỉ đạo hành lễ cạnh chỗ quàng Kim quan, quỳ xin sám hối sự việc hồi trưa. Thầy Thích Minh Tuấn hoan hỉ tiếp nhận bỏ qua.

Qua ngày mai lại anh Bạch Hoa Mai về với danh nghĩa Trưởng BHD Trung ương GĐPTVN Hải ngoại, cũng vào buổi trưa đi điếu thêm 06 cái vòng lớn như vậy cũng đề các Miền nhưng có thêm ba chữ TẠI HOA KỲ (do các anh TRUNG ƯƠNG thừa hành làm sẵn). Như có một mãnh lực của sự tài trợ lớn, lúc này một số anh lấn sân giành việc. Đại khái đi treo Trướng Liễn, nhưng không lâu dài, chỉ những lúc có anh Mai. Mai đi rồi thì TRUNG & #431;ƠNG cũng đi theo luôn.

Anh Mai tài trợ TRUNG ƯƠNG của anh Châu thừa hành làm thêm phù hiệu có hình ảnh của ÔN phân phát đeo vào, và còn phân phát cho Gia Đình Phật tử Bình Định phục vụ ở đó nữa. Nhưng xem ra sau đêm đốt đèn sám hối thất bại, thì sáng mai đều lột hết. Điều này có hai ý nghĩa : 01 là vị trí mình không còn tác dụng, 02 là không nên đeo vào sợ phát hiện vì mưu đồ cho chuyện sắp đến.

Tiếp theo câu chuyện cũng cần nói ra, là tối hôm cuối cùng để ngày mai tiễn biệt ÔN về cõi tịnh độ, cũng số lượng anh chị em TRUNG ƯƠNG vân tập trước Kim quan cách Bàn thờ 05mét là khoảng trống, để cho các anh thực hiện ý đồ làm một hoa sen bằng tole đường kính 04 mét để nằm dưới đất. Hoa sen bị chia ra làm hai đặt đèn sắp đều theo từng cánh. Có hai thầy Thích Đức Chơn và Hải Tạng làm chứng minh sự khai đăng sám hối. Ý đồ là làm một đêm không ngủ ở bên cạnh Kim quan, nói là danh từ sám hối nhưng thực ra là phản đối đòi hỏi yêu sách « Sao thầy chia chúng con ra, xin hãy nối hai mảnh hoa Sen lại ». Sau khi đốt đèn xong là hai bên mảnh hoa Sen từ từ khép lại. Thật là sự hoang đường buộc tội người mất mà dám cho là sám hối. Em cứ tưởng tượng ra vụ đốt đèn ở Tòa ĐẠI SỨ HÀ NỘI năm nào?!?

Cùng lúc đó để đập tan âm mưu trên, Hòa thượng Như Đạt thiết lễ Niệm Phật Cầu siêu trước Kim Quan, rồi theo sau Hòa thượng, các Thầy cùng Phật tử đều vào hàng ngũ trước Kim Quan tụng niệm Nam Mô A Di Đà Phật. Làm cho phía ngoài các anh chị em Trung ương cũng phải niệm theo Nam Mô A Di Đà Phật. Phật tử ngồi phía trong vừa niệm Nam Mô A Di Đà Phật, vừa khóa chặt lối vào Kim quan, để mặc cho các anh chị em Trung ương [của Nguyễn Châu] bên ngoài sân muốn làm gì thì làm. Hai luồn g âm thanh Niệm Phật Nam Mô A Di Đà vang trời. Khoảng 01 giờ sau các anh chị em Trung ương đành hồi hướng, để đèn tại chỗ rồi rút lui ngậm ngùi. Phía quí Thầy và Gia Đình Phật tử Thừa Thiên (anh Nguyễn Tất Trực) luân phiên thay đổi không để ngừng một khoảng trống niệm Phật A DI ĐÀ cho đến sáng.

Anh Minh thân ái,

Sự việc tiếp theo đây em trình bày mới là nội dung chính em muốn gởi anh.

Buổi sáng ngày đưa Kim Quan nhập Tháp theo phân công của quí thầy. Từ vị trí Tháp, vòng đai bảo vệ do Gia Đình Phật tử dưới sự hướng dẫn của anh Lê Công Cầu. Dọc hai bên từ nhà Lễ đến Tháp, các đơn vị Gia Đình Phật tử toàn quốc [thuộc Viện Hóa Đạo] cầm hương đứng hai bên chào đón cầu nguyện đoạn đường tiếp rước dài khoảng 1000m mà số người tham dự lên đến 6, 7000 đông vô số kể. Cái nắng buổi sáng dịu dàng và không khí trang nghiêm ho ành tráng, đoàn người nhịp bước theo tiêng tù và, nhạc ốc, kèn trống hòa nhịp lời kinh Tiếp dẫn.

Sự việc hầu như tốt đẹp, Đoàn vừa đi ra Cổng để tiến đến Tháp. Đi đầu là Bánh xe Pháp luân đường kính khoản 03 met 04, Gia Đình Phật tử gánh, tiếp theo là Nhạc Lễ, Bàn linh (Long vị) do 04 Tăng sinh gánh, tiếp là Bàn Di Ảnh. Sau Di ảnh là Lưỡng Viện chư Tôn đức GHPGVNTN, mà dẫn đầu là Hòa thượng Viện Trưởng Viện Hóa đạo, Thích Quảng Độ, Hòa thượng Thiện Hạnh, cùng hơn 1000 chư Tăng tiếp dẫn. Tiếp đến là KIM QUAN được để trên giàn nổi 40 đoàn sinh Gia Đình P hật tử Bình Định gánh đưa nhẹ nhàng. Sau là rừng Ni chúng. Sau rừng Ni chúng, mới đến Đoàn Gia Đình Phật tử Nguyễn Châu – Bạch Hoa Mai. Cuối cùng là các Đạo hữu Cư sĩ xa gần.

Câu chuyện giả tâm và âm mưu quyền thế, danh vị xảy ra trong sự việc này.

Đoàn Gia Đình Phật tử [thuộc Viện Hóa Đạo] vừa ra cổng, cho đến hết đoàn Ni chúng, thì một lực lượng do các anh TRUNG ƯƠNG sắp xếp ào ra để đè bẹp anh Lê Công Cầu đang đi trong đoàn, và đưa đoàn anh Bạch Hoa Mai, anh Nguyễn Châu đi lên chiếm vị trí. Liền lúc đó, không hiểu có Thiên long Hộ pháp nào che chở, mà một Phật tử trong Ban Trật tự to con, mạnh mẽ bảo vệ anh Cầu vạch rừng người dạt ra đưa anh Lê Công Cầu vào vị trí cũ, tức là đi trước đoàn Gia Đình Phật tử c̗ 1;a anh Nguyễn Châu. Ngay lúc đó, nhìn lên phía trước thấy anh Cầu dẫn đầu, anh Bạch Hoa Mai thay cho lời Niệm Phật thì anh Mai tức tối buộc miệng nói thật to mà ai trong vùng đó đều nghe rõ : “Đ. Mạ Cái Thằng…”. Mọi người đều ngạc nhiên, chăm chú hướng về Bạch Hoa Mai, chủ nhân câu la trời phẫn uất kia.

Anh Minh cứ tưởng tượng là chung quanh lúc đó đều niệm Phật tiếp dẫn, mà bỗng có tiếng chưởi thề khó nghe vang lên thì sao? Mà lời đó lại chính từ miệng một anh tự hào « đức cao trọng vọng » trong lớp Huynh trưởng « đàn anh ». Một cửa miệng đầy « kinh luân pháp tự », hay « Sân quá hoá si » ?

Ôi bản chất của anh Bạch Hoa Mai từ trước đến nay không thay đổi ! Phải chăng Giang san dễ đổi bản tính khó dời ? Kể từ thời gian xa quê, những tưởng kể từ ngày bị tha hoá, biến chất, bị Giáo Hội thu hồi Cấp Tấn, anh đã ăn năn sám hối. Nhưng chứng nào tật đó thật đáng buồn. Em ở gần anh Mai nên không thể không biết anh ta là người thế nào. Lăng Cô ( Làng Cò) ai mà không biết ? Năm ngoái anh Mai về tổ chức ngày mừng thọ cho Cha mình rất long trọng, mời Huynh trưởng Gia Đình Ph& #7853;t tử các cấp tỉnh, huyện ở Đà Nẵng, Thừa Thiên Huế. Ngày đó còn có 01 anh Huynh trưởng Hải ngoại không nhớ tên về tham dự và nói chuyện. Trước bàn lễ là cha anh Mai ngồi trên ghế bành, sau lưng là phông màn lớn Lá Cờ Đỏ, ngôi Sao vàng rất bệ vệ. Trong buổi lễ người anh của anh Mai lên phát biểu ý kiến : ” Thưa Cha, tui có phải là con của cha không ? Hai anh em lúc đó cãi vã nhau trước mọi người. Phải chăng nội gia chưa chuẩn thì làm sao lo chuyện ngoài ? Làm sao xứng với chức cao trọng vọng của tổ chức Gia Đình Phật tử ? Hơn nữa, bản chất thô tục, ăn nói chợ trời, mà khoát Áo lam làm huynh trưởng thì lại đáng ghê tởm.

Kinh thăm Anh Minh của ngày tháng xa quê,

Đúng ra đã gởi thư này cho anh từ lâu, nhưng không biết địa chỉ của anh. Hôm nay tình cờ đi Trai Hạnh về, biết được địa chỉ của anh. Hơn nữa thời gian qua anh rất quan tâm đến Gia Đình Phật tử quê nhà, nên mạo muội thư thăm anh và kể lại nội tình mà em phải nặng lòng trắc ẩn bấy lâu. Vài lời thô thiển mong anh hoan hỉ, lắng lòng chịu khó để đọc có gì đó chưa hiểu anh cứ hỏi, em sẵn sàng phúc đáp cho anh. Chúc anh sức khoẻ. Hẹn ngày gặp anh.

Chào Thân Ái.

Phú lộc, ngày 23 tháng 7 năm 2008
Kính thư,
TRẦN ĐÌNH DŨNG,
P.D Nguyên Đại
Thư Ký Ban đại Diện
Gia Đình Phật tử Phú lộc, Thừa Thiên Huế  

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s