Con Cá Trăm Đầu

lotus-218257_640Trong Đại Tạng Kinh có một quyển Nhân Duyên Kinh tên gọi là kinh Hiền Ngu.  Trong kinh Hiền Ngu có một  câu chuyện quả báo luân hồi đáng sợ gọi là Con Cá Trăm Đầu.  Câu chuyện này được ngài ANan tuyên đọc lên trong kỳ kiết tập kinh lần thứ nhất,  trong núi Kỳ Xà Quật, thành Vương Xá.  Suốt thời gian kiết tập, trong một ngàn vị Đại A La Hán, ngài Đại Ca Diếp được cử làm vị thượng thủ.  Vua A Xà Thế cúng dường cung cấp thức ăn mỗi ngày cho một ngàn vị này trong suốt thời gian ba tháng để sự kiết tập kinh tạng được hoàn mãn.

Câu chuyện Con Cá Trăm Đầu

            Chính tôi (Anan) được nghe:

            Một thời gian đức Phật ở nước Ma Kiệt Đà, vườn Trúc (Trúc Lâm).  Một hôm đức Thế Tôn và các vị Tỳ Khưu sang nước Tỳ Xá Ly, ngồi nghỉ mát bên bờ sông Lê Việt.  Trên bờ có năm trăm người chăn trâu và năm trăm người đánh cá.  Những người đánh cá này có ba thứ lưới:  Một thứ lưới hai trăm người kéo, một thứ ba trăm người kéo, và một thứ năm trăm người kéo.

            Khi đó đức Như Lai và các Tỳ Khưu ngồi cách họ cũng không xa, một lát thấy năm trăm người đánh cá kéo hết sức cũng không nổi, sau họ gọi bọn năm trăm người chăn trâu đến phụ kéo lưới.  Một lúc sau lôi lên một con cá rất lớn.  Trên mình cá có đủ một trăm đầu thú:  đầu ngựa, đầu lạc đà, đầu cọp, đầu chó, đầu heo…vân  vân.  Mọi người thấy lạ xúm nhau chạy lại xem.

            Thấy thế, đức Phật sai tôi (Anan) đến quan sát.  Tôi vâng lời, đến đó nhìn thấy có một con cá rất lớn trên mình có đủ trăm đầu thú khác nhau, tôi lại trở về bạch Ngài, và xin cho biết rõ nhân duyên.

            Ngài cùng đại chúng đi lại xem, khi đến nơi, Ngài mới hỏi cá rằng:

            – Cá, ngươi có phải là Ca Tỳ Lê không?

            Cá đáp:

            – Thưa phải

            Ngài hỏi tiếp:

            – Kiếp này làm cá, kiếp sau ngươi biết về đâu không?

            Cá đáp;

            – Thưa ngài, kiếp sau tôi về địa ngục A Tỳ

            Tôi và đại chúng không rõ tại sao, bèn hỏi Phật:

            _ Bạch Thế Tôn!  Ngài gọi con cá này là Ca Tỳ Lê là do nhân duyên nào?

            Phật dạy:

            – Các ông hảy lắng nghe ta nói nhân duyên của con cá này.  Trước đây lâu lắm, vào thời Phật Ca Diếp có một người Bà La Môn sinh được cậu con trai, đặt tên là Ca Tỳ Lê.  Cậu này rất thông minh tài trí, đối với hàng văn khoa trí thức thời đó thì anh ta giỏi nhất.  Tuy thế nhưng khi đối với trí tuệ học vấn của các đệ tử Phật, nhất là các vị Sa Môn có tu học thì anh ta kém đặc.

            Khi cha anh chết có dặn anh rằng:

            – Con chớ đàm luận với các đệ tử Phật Ca Diếp nhất là các vị Sa Môn có tu học vì các vị này có trí tuệ sâu rộng, con không thể bì kịp. 

            Sau khi cha chết, anh vẫn tiếp tục đi học khắp nước, và anh được tiếng khen trong nước là người có tài biện luận, nhưng không bao giờ anh ngồi đàm luận tranh thua với các đệ tử Phật hay vị Sa Môn có tu học.  Thấy sự biện luận của con mình có chổ chưa hoàn toàn, mẹ anh một hôm mới hỏi anh ta rằng:

            – Con vốn là người cao minh học vấn, vậy đời nay có ai hơn được con không?

            Anh ta đáp:

            – Thưa mẹ, có các đệ tử Phật và các vị Sa Môn tu học hơn con nhiều lắm.

            Người mẹ nói:

            – Họ hơn con như thế nào?

            Anh trả lời:

            – Thưa mẹ!  Nếu con có chổ nào không biết đến hỏi thì họ giải đáp rõ ràng dễ hiểu.  Còn nếu các vị hỏi lại thì con không đáp nổi, bởi vậy con mới biết mình kém hơn họ.

            Người mẹ mới nói:

            – Nếu vậy thì tại sao con không học pháp biện luận của Sa Môn đệ tử Phật?

            Anh đáp:

            – Thưa mẹ!  Nếu học pháp biện luận của Sa Môn thì phải làm Sa Môn mới có thầy truyền dạy.  Con là kẻ thế tục thì làm sao học được?

            Bấy giờ người mẹ mới bài kế:

            –  Vậy con sẽ giả làm Sa Môn, len lỏi  vào Tăng đoàn, học tập cho giỏi, rồi lại trở về với mẹ có hại gì!

            Đứa con nghe nói hay lắm, bèn vâng lời mẹ mình mà giả ra Sa Môn đệ tử Phật. Qua một thời gian, anh mang áo cà sa cầm bát, giả làm Sa Môn, lẫn lộn trong tăng chúng để được truyền dạy và nghiên cứu pháp Phật.  Vì anh có sẳn trí thông minh sẳn, chỉ một thời gian ngắn, anh đã quán thông tam tạng.  Một hôm về nhà chơi, mẹ anh mới hỏi:

            – Con đã giỏi hơn các đệ tử Phật hay các vị Sa Môn chưa?

            Anh đáp:

            – Thưa mẹ!  Về học vấn con giỏi ngang, nhưng về mặt toạ thiền thì con còn kém lắm.

            Mẹ anh hỏi:

            – Tại sao con biết kém?

            Anh nói:

            – Thưa mẹ!  Vì phép toạ thiền rất khó, lý thú  cao xa, khác hẳn đạo mình, con tập mãi cũng không nhập thiền được, vì thế dù có đàm luận cách nào cũng bị thua các thầy Sa Môn chân chính.

            Người mẹ tức giận mới nói:

            – Vậy thì từ nay trở đi, có đàm luận nếu thua, thì con cứ la mắng sỉ nhục thậm tệ họ là xong!

            Người con mới nói:

            – Thưa mẹ!  Các đệ tử Phật và các Sa Môn tu đạo Từ Bi, họ có tội gì mà mẹ bảo con la mắng sỉ nhục họ thậm tệ đến như thế?

            Người mẹ trả lời:

            – Vì con có mắng nhiếc họ thì con mới thắng được!

            Ca Tỳ Lê nghe lời người mẹ dạy nghiệp bất lành, cứ mỗi khi đàm luận với các đệ tử Phật  hay các bậc Sa Môn khi bị thua, liền lớn tiếng quát mắng sỉ nhục: Ngươi là kẻ ngu.  Ngươi là súc sanh chẳng hiểu biết gì.  Rồi lại cứ thế chưởi mắng đệ tử Phật nào đầu chó, đầu trâu, đầu heo, đầu bò..,vân vân , tổng cộng cả trăm thứ đầu được đưa ra để chưởi bới mắng nhiếc đệ tử Phật.

            Nói tới đây, đức Phật nhắc lại rằng:

            – Anan!  Ông nên biết Ca Tỳ Lê vì ác tâm mắng các vị đệ tử Phật tu hành thuở đó,  nay phải chịu quả báo làm con cá trăm đầu.

            Tôi (Anan) mới hỏi:

            – Bạch Thế Tôn!  Ca Tỳ Lê bao giờ được thoát khỏi thân cá?

            Phật nói:

            – Anan!  Ta lấy Phật nhãn mà quan sát, hãy còn lâu lắm, trong đời hiền kiếp, một ngàn đức Phật đã qua rồi mà kiếp cá cũng chưa xong.

            Khi đó tôi (Anan) và các vị Tỳ Khưu nghe Phật nói xong, ai nấy đều rùng mình rởn gáy, bi thương xúc động!  Đồng thanh nói:

            – Tất cả chúng sanh thân, miệng, ý phải nên cẩn thận!

            Thấy Phật và đại chúng hỏi đáp như thế, năm trăm người đánh cá và năm trăm người chăn trâu đều chấp tay bái Phật, đồng xin Phật cho xuất gia tu hành giải thoát.

            Phật khen họ tốt và nói:

            – Thiện Lai Tỳ Khưu !

            Ngài nói vừa dứt lời, râu tóc của một ngàn người này rụng hết, thân tướng biến thành các Sa Môn phạm hạnh.  Cả nhóm theo Phật tu học hành thiền không bao lâu đồng chứng quả A La Hán.

Trích trong Kinh Hiền Ngu, Quyển Thứ Tư, Phẩm Cá Trăm Đầu.

Huệ Lộc

Tôn Thắng Đạo Tràng

6/2/2016

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s