TIẾNG LÒNG TA

TIẾNG NÓI PHẬT TỬ CHÂN CHÍNH.

Thơ – Tường Giang:Lò hỏa thiêu có tên là Việt Nam.

Image result for nguyễn ngọc Như Quỳnh image

Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh người phụ nữ Việt Nam kiên cường

Nhìn ảnh Như Quỳnh rưng rưng muốn khóc

Thương cho em, và thương cả Việt Nam

Một dân tộc đã trở thành vô cảm

Sẽ vùng lên hay mãi chịu tù giam ?

Tường Giang

Em sinh ra quê hương đà tăm tối

Em lớn lên đi từng bước gầy gò

Những cơm áo đã là gì xa xỉ

Bụng đói từng đêm dân tộc ngóng chờ…

Khi lớn lên không thấy điều hạnh phúc

Em chỉ nghe lời than khóc dân lành

Cái gì đó dường như càng thôi thúc

Gọi Như Quỳnh lên tiếng, phải đấu tranh !

Người mẹ trẻ đã vào tù ra khám

Đã từng bỏ con ngóng mẹ sáng chiều

Những giọt lệ nhiều lần đà tuôn chảy

Nấm con ơi Mẹ Nấm nhớ con nhiều !

Khi đất nước dần trôi vào tay giặc

Phận đàn bà phải đánh giặc vào nhà

Những nam tử rượu chè từ sáng tối

Lò hỏa thiêu tuổi trẻ: đảng gian tà !

Cả nước hư thân mềm như cọng bún

Chuyện áo cơm rồi đến chuyện ăn chơi

Đảng đã luyện, đã “tôi” nhiều thế hệ

Cho ngu ngơ, tuổi trẻ biến ma trơi

Chúng đã đốt đã thiêu lòng yêu nước

Dân tộc anh hùng thành những nô dân

Trong vũng bùn vươn lên loài hoa quý

Nguyễn Ngọc Như Quỳnh giữa lũ vô thần !

Chúng sợ em nên đưa vào lò ấy

Mục tiêu là hoại diệt kẻ trung trinh

Nhưng máu Triệu Trưng em đang thừa hưởng

Đã nung lòng sắt thép, một Anh Linh

Của hồn thiêng sông núi từ dựng nước

Đã gửi vào em: Nguyễn Ngọc Như Quỳnh 

Của Lê Nguyễn Lý Trần và nhiều nữa

Để mai này Dân Tộc lại vùng lên !

Tường Giang.

Leave a Reply

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: