TIẾNG LÒNG TA

TIẾNG NÓI PHẬT TỬ CHÂN CHÍNH.

Thục Vũ: Đối Thoại Với Pháp Sư Huệ Lộc Về Thực Trạng GHPGVNTN Qua Bài “Phật Giáo Còn Thanh Tịnh Trong Tương Lai Không”?

Nhân đọc bài viết “Phật Giáo Còn Thanh Tịnh Trong Tương Lai Không?” của Huệ Lộc Tôn Thắng Đạo Tràng, nhận thấy tác giả bằng vào một lối thủ thuật lợi dụng Phật pháp nhằm ru ngủ Phật tử, đưa người đọc vào mê hồn trận, lý trí mê mờ đánh mất khả năng nhận thức và phân biệt được hư thực, đúng sai. Đây cũng là một vấn nạn cho đạo pháp và dân tộc từ suốt hơn 43 năm qua, vì thế bắt buộc chúng tôi phải lên tiếng, không thể tiếp tục ngồi yên trong thinh lặng.

Thật vậy, Phật pháp không ngoài thế gian pháp. Đạo Phật soi sáng cho chúng sanh con đường gíac ngộ, giải thóat ra khỏi biển trầm luân sanh tử. Thế gian pháp cũng dạy cho người ta ăn hiền ở lành, kính trên nhường dưới, chân thật, không ăn gian nói dối. Người cư sĩ học Phật vì thế phải là người con Phật đúng nghĩa, chân thật từ thể chất đến tinh thần, từ lời nói đến việc làm. Ngoài trách nhiệm hộ pháp, hộ đạo, người cư sĩ còn có thêm trọng trách nữa là đem giáo lý cao siêu của Đức Thế Tôn – thọ giáo được từ các vị bậc chân tu hay tự học được từ Tam Tạng kinh điển – quãng bá làm cho nhiều người thấm nhuần đạo Phật, đạt được chân thiện mỹ trong đời sống hiện tiền và tạo được nhân lành với quả vị giải thóat trong đời vị lai.

Từ ý nghĩa và mục đích cao quý đó, Gia Đình Phật Tử Việt Nam, một tổ chức giáo dục thanh, thiếu niên và cánh chim Oanh Vũ đã được ra đời. Các anh chị huynh trưởng các cấp được đào tạo qua các khóa huấn luyện và tu học đặc biệt. Bên cạnh đó nhờ sinh hoạt dưới mái chùa che chở hồn dân tộc, thụ đắc nhân duyên pháp lạc từ Thầy Cố vấn Giáo hạnh, Huynh trưởng Gia Đình Phật Tử từ đó tiếp tục sứ mạng hướng dẫn các em Oanh Vũ và ngành Thiếu đi đúng con đường chân chánh của Phật Giáo từ đời này sang đời khác. Cho nên việc nói pháp không ai cấm ông Huệ Lộc cả, nhưng điều kiện tiên quyết khi dùng Phật Pháp phải nhắm đến mục đích thiện tâm và thiện ý đúng với chánh pháp nhà Phật, không xử dụng nó trong mục đích điêu ngoa, dối trá nhằm phục vụ cho bè phái hoặc cá nhân với dụng ý bất chánh.

Phật giáo là một tôn giáo thấm đậm hương vị giải thoát của Đức Như Lai, người con Phật tu tập thoát ra mọi vọng động thế tục, không ngoài mục đích mong cầu được thành Phật như Ngài, nhưng Phật giáo Việt Nam dưới thời Xã Nghĩa, Cộng sản nặn ra một Giáo Hội Quốc Doanh, Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam dưới sự chỉ đạo của Ban Tôn Giáo Chính Phủ, vì thế mà chúng ta thấy vô số Sư Quốc Doanh tràn ngập trong các chùa, viện tại Hải Ngoại góp phần thu hoạch 16 tỷ Mỹ kim Kiều hối hàng năm cho Đảng và Nhà nước CSVN https://tienglongta.com/2018/12/20/nguoi-viet-tai-duc-dua-phat-den-nha-hang-va-ton-giao-dinh-huong-xhcn/ 

Qua link dẫn chứng mọi người đã thấy bằng hình ảnh chứng thực được sự hiện diện của các chức sắc Tướng Tá Cộng Sản trong khuôn viên chùa vào ngày khánh thành đặt viên đá đầu tiên. Thêm vào đó, những ông Thầy đầu tròn áo vuông trong cung cách trang nghiêm kính cẩn tế lễ trước bàn thờ Hồ Chí Minh tại Đức quốc. Sự trạng này nay đã mọc lên như nấm khắp nơi tại hải ngoại. Chùa chiền càng mở rộng, lời nói Pháp càng nhiều, tiếng kinh, tiếng kệ nghe thánh thót như rót vào tai là được chúng sinh đáng giá ngay, Thầy là bậc tu hành đắc đạo, kinh điển làu làu, trí huệ hơn người, thế là bu đông bu đỏ, ngay cả những người có nợ máu với Cộng sản, không còn biết đến làn ranh quốc Cộng! Làm cho những người yêu nước mến đạo chỉ biết ngậm ngùi xót thương, như tác giả Ngàn Giọt Lệ Rơi, đã đổ những giọt nước mắt nhiều rồi bây giờ lại khóc thêm cho ngôi chùa mà một thời đã cùng biết bao Phật tử chung góp và xây dựng.

Nhân đây chúng tôi cũng xin khẳng định, chúng tôi không hề cáo buộc cho ông Huệ Lộc là Cộng sản hay thiên cộng. Có chăng, chúng tôi chỉ nêu lên một ý đồ bất chánh của ông Huệ Lộc đã lợi dụng Phật pháp đưa người đọc vào trong mê hồn trận, có khả năng làm tê liệt trí huệ nhận thức người nghe, mà thôi!

Có lẽ trong chúng ta không còn ai xa lạ gì về bà Thanh Hải. Bà thọ Ngũ giới dưới sự chứng minh của HT Thích Như Điển, nhưng chẳng ai biết Bà học Phật do Hòa thượng Truyền bá được bao nhiêu vốn, mà Bà ra sách rao giảng, thuyết Pháp Giác Ngộ nhà Phật làm say mê lòng người. Những người theo bà Thanh Hải đủ mọi thành phần: già, trẻ, lớn, bé, bình dân cũng có, thiện trí thức tinh thông Phật pháp cũng nhiều, và đa số là những người giầu có, vì thế mà người ta tạo dựng cái gọi “công quỹ’ to lớn cho Bà không một chút đắn đo, thậm chí có nhiều người bán cả nhà cửa, đất đai, ruộng vườn mong được sống bên Bà muôn đời, mãn phần mãn kiếp. Thoạt đầu người ta xưng tụng Bà là Pháp sư rồi vinh danh Bà là Vô Thượng Sư ngang hàng với Phật. Từ đó, người ta gỡ bỏ bàn thờ Phật, hạ bệ bàn thờ gia tiên, đồng thời thượng trướng chân dung bằng khổ người thật của Bà trên bức tường đối diện ngay cửa ra vào cho mọi người trong nhà cùng khách khứa ra vào chiêm ngưỡng, và cho ma quỷ có vào nhà mà thuần phục quay hầu Đấng Thượng Sư. Đến khi Bà ngồi trên ghế cao chót vót, cảm thấy chán dời liền rời gót ngọc lên xe hoa về nhà chồng, lúc đó biết bao người té ngửa, mới biết mình tiền mất tật mang, cửa nhà tan nát, gia phong bất hòa.

Phật pháp là những lời Phật dạy cho chúng sinh tu tập hầu chuyển mê thành ngộ, hết khổ được vui, nhưng điều tiên quyết cho người học Phật và hành lời Phật dạy phải có trí huệ nhận xét ở nơi tâm vị Thầy mang giáo lý Phật truyền cho chúng ta có chân thực không? Nếu không thì không chóng thì muộn sẽ rơi vào lưới ma thành nạn nhân như bà Thanh Hải và nhơn nhởn những vị mà người đời xưng tụng Pháp sư ngày nay, để rồi chỉ thấy chuyển mê thành mê muội, khổ đau mãi còn vương mắc không tan, thì tội biết dường nào.

Nào bây giờ chúng ta cùng nhau phân tích bài Pháp “Phật Giáo Còn Thanh Tịnh Trong Tương Lai Không?” của Pháp sư Huệ Lộc Tôn Thắng Đạo Tràng,

Mở đầu bài thuyết giảng, Pháp Sư Huệ Lộc thò tay vào túi đãy sách móc ra quyển Kinh Mi Tiên Vấn Đáp giữa Ngài Na Tiên và vua Mi Lan số 148 về luật giới, luật tạng rồi ê a giảng, cuối cùng tìm thấy câu “…Chỉ đáng trách là các tu sĩ hư đốn vì tham danh lợi mà bỏ quên đi những mục đích cao thượng của tăng đoàn, lại nở lòng dùng những thủ đoạn đê tiện để tự hại mình và hại người.” trong trang 617, Pháp sư Huệ Lộc bèn lấy đó chỉ trích HT Thích Tâm Liên đã đi sai đường, lạc lối, không thể hiện đúng với tinh thần tu chính Hiến Chương năm 2015. Và như một Phán quan, Pháp sư Huệ Lộc trưng dẫn thêm về tinh thần Lục hòa, Tứ Nhiếp Pháp buộc tội phạm nhân Thích Tâm Liên trước vành móng ngựa! Mà một điều lạ lùng là ông Trùm tội phạm VVA là nguyên nhân chính đưa Giáo Hội đến sự đổ vỡ và Chư Tăng bất hòa thì Pháp Sư không hề đề cập tới, đã cho người ta thấy rõ cái thâm ý vô cùng đen tối, vị kỷ, thiếu chân thực của Pháp Sư Huệ Lộc rồi.

Về nguyên nhân và ai là những kẻ tác nhân đã đưa GHPGVNTN rơi vào thảm trạng ngày nay, thiết tưởng người ta đã quá rõ, Pháp sư Huệ Lộc không thể lợi dụng Phật pháp nhằm che mắt chúng sinh, che mặt cho kẻ tội đồ được. Tất cả mọi chuyện thấm cung bí sử nay đã phơi bày trước ánh sáng sự thật, không còn vào thời Giáo Chỉ Sô 9 của những năm 2007 nữa, lúc người ta còn nghi với ngờ, mà Phán quan Huệ Lộc tiếp tục dấu với diếm, mà che với đậy.https://tienglongta.com/2018/12/20/y-dan-thu-goi-thay-thich-thanh-tung-ve-su-lua-dao-phat-tu-cua-ong-vo-van-ai-qua-2-chuc-thu-cua-duc-tang-thong-thich-huyen-quang/

Hiến Chương GHPGVNTN

Bây giờ xin mạn phép bàn tới Hiến Chương GHPHVNTN. Hiến Chương là gì? Sau ngày Cách Mạng 1-11-1963 Phật giáo cùng các tôn giáo khác được tháo gỡ xích xiềng bởi Đạo Dụ Số 10. Vào ngày 4-1-1964 GHPGVNTN được thành lập, quy tụ 13 Tông phái Phật giáo Việt Nam, bao gồm 2 tông phái chính là Nam Tông và Bắc Tông. Cũng từ đó Hiến Chương GHPGVNTN được thành lập và soạn thảo bởi các chất sám của Phật Giáo cùng nhất tâm khẳng định rằng Giáo-Hội PGVNTN không đặt sự tồn tại của mình nơi nguyên vị cá biệt mà đặt sự tồn tại trong sự tồn tại của nhân loại và dân tộc. Ngoài Danh xưng, Mục đích, Hiến Chương GHPGVNTN còn bao gồm các điều khoản quy định như một bản Nội quy và là những Luật định ràng buộc các thành viên GHPGVNTN phải theo đúng nguyên tắc, đường hướng một Giáo Hội hợp nhất.

Dù là tôn chỉ dẫn đường cho các thành viên mà hành, nhưng đạo Phật là đạo Tùy Duyên, cho nên cũng phải tùy thời, tùy lúc, tùy khúc mà xử, do đó một số điều khoản trong Hiến Chương GHPGVNTN cần phải được tu chính sao cho thích ứng với khế lý, hơp với khế cơ. Chúng tôi nhớ khi còn còn làm việc trong Tổng Vụ Hoàng Pháp, HT Thích Chánh Lạc, HT Thích Viên Lý, Pháp sư Niên trưởng Thích Giác Đức, quý Cư sĩ Trần Quang Thuận, Bùi Ngọc Đường…trong ngày tổ chức Đại hội đã kêu gọi Chư Thiện Trí Thức Phật giáo góp ý với Ban Tu chính Hiến Chương. Sau khi Giáo Chỉ số 10 ban hành ngày 9-12-1913, rồi tiếp nối đến Giáo Chỉ Số 14 ban hành ngày 8-8-2015, nhân sự Giáo Hội thực sự đã cạn kiệt, việc biên soạn tu chính bản tu chính Hiến Chương lần cuối cùng vào ngày 4-12-2015 không thể tránh khỏi tính cách nguyên vị cá biệt.

Ai đã vi phạm Hiến Chương GHPGVNTN

Hiến Chương GHPGVNTN với những điều khoản ví như sắc luật quy định của một quốc gia. Tuy nhiên, luật pháp có kẽ hở của luật pháp, không có nghĩa cứ thấy ai giết người hay vi phạm Hiến Chương là cứ chiếu theo điều khoản này, điều khoản kia mà Phán quan Huệ Lộc có thể y án được đâu! Cũng như không thể thấy một vị Tăng cõng một người phụ nữ qua sông, thì a lê hấp buộc tội là phạm trai phá giới, mà không cần xét vị Tăng đó cõng người phụ nữ trong trường hợp nào, hoàn cảnh nào và nhất là phải xét ở nơi cái tâm của vị Tăng đó là tâm thiện hay là tâm bẩn nhơ, tâm vọng động? Điều này thiết tưởng Đại Pháp Sư Huệ Lộc nhà ta rõ hơn ai hết, tất cả đều do TÂM làm chủ, TÂM tạo tác tất cả!

Bàn về chuyện ai đã vi phạm Hiến Chương, thì thiết tưởng nhiều nhiều lắm, thực ra không chỉ riêng HT Thích Tâm Liên như Phán quan Huệ Lộc buộc tội và y án. Nếu là người con Phật chân chính, đã thọ Tam quy Ngũ giới, không nói dối, thì chúng ta không thể không kể đến có Đức Đệ Ngũ Tăng Thống Thích Quảng Độ nữa, mà qua một số sự kiện chính yếu người ta thấy và hiểu được:

Trong Hiến Chương không có một điều khoản nào quy định Đức Tăng Thống có quyền giải thể Viện Hóa Đạo. Tuy nhiên như chúng tôi đã nói ở trên, Đạo Phật là Đạo Tùy Duyên, trong tình trạng khẩn cấp Ngài có quyền xử dụng quyền Lãnh Đạo tinh thần tối cao để có thể đối ứng kịp thời, hầu cứu nguy mạng mạch Giáo Hội.

Qua 5 đời Tăng Thống, chúng ta phải nhìn nhận Đức đương kim Đệ Ngũ Tăng Thống HT Thích Quảng Độ phải chịu khổ đau nhiều nhất, Ngài đã phải sống trong cảnh tù đày CSVN với 4 bức tường bao quanh, không được tiếp cận với thế giới bên ngoài, nên Ngài hoàn toàn không am tường được lòng người. Cho nên trước thực trạng GHPGVNTN tan nát như ngày nay, Phật tử vẫn không than oán Ngài, mà ngược lại còn xem Ngài như một vị Phật.

Người ta thực hiểu. Trong lòng Đức Tăng Thống chỉ có một hoài bão duy nhất là tranh đấu giải thể chế độ độc tài đảng trị CSVN mang lại tự do tôn giáo, nhân quyền cho người dân, và đất nước Việt Nam thân yêu của chúng ta được toàn vẹn lãnh thổ, lãnh hải. Vì thế, sau khi ông VVA vận động với Thủ tướng Na Uy, Thụy Điển áp lực với Nhà Cầm Quyền CSVN thả tự do cho HT Thích Tuệ Sỹ và Cư sĩ Lê Mạnh Thát, thì Đức Tăng Thống hoàn toàn đặt hết niềm tin vào ông VVA. Cho dù sau Giáo Chỉ Số 9 ban hành vào ngày 8-9-2007, với hơn ¾ Chư Tăng, Ni và Phật tử bỏ Giáo Hội ra đi, ngay cả có một số Chư Tăng thưa thỉnh với Ngài, là cần lưu ý về một sự trao đổi mà Giáo Hội phải trả cho cái giá tự do của Thầy Tuệ Sỹ và Lê Mạnh Thát, nhưng rất tiếc vẫn không thay đổi được niềm tin của Ngài.

Thực vậy, Ông Phát Ngôn Nhân VVA Nguyên là Tổng Vụ Trưởng vụ Truyền Thông đặt dưới sự điều hành của Ngài Viện Trưởng Viện Hóa Đạo, nhưng Đức Tăng Thống lại định đặt ông VVA vào vai trò nhiếp chính. Qua các Giáo Chỉ Số 9, 10, 14, 18 và Thông Tư, Quyết Định của Giáo Hội, Ngài thường họp bàn riêng với ông Phát Ngôn Nhân, mà không hội ý với Chư Đại Tăng thành viên Hội Đồng Lương Viện. Điều này đã tạo ra mọi cớ sự, nguyên nhân góp phần gây ra xáo trộn, đổ vỡ trong nội tình Giáo Hội. Bằng chứng qua audio Đức Tăng Thống điện đàm với ông VVAhttp://pttpgqt.org/2018/10/05/thich-quang-do-ra-quyet-dinh-bai-nhiem-chuc-vu-tong-thu-ky-vhd/

Nghe qua Audio mọi người đã chứng thực rõ, Đức Tăng Thống đã bị lợi dụng, bị giăng bẫy, bị cuốn hút vào một thủ đoạn chính trị của những tên hoạt đầu chính trị trong tổ chức Phật giáo.

Thoạt đầu người ta nghe tiếng chuông reo, tiếng trả lời A lô – điều này đã nói lên cuộc điện đàm đã được cài sẵn, bố trí để thâu băng.

Với những lời tố cáo, miệt thị cá nhân và dùng tiếng nói của Đức Tăng Thống nhằm xác quyết với đại chúng Ngài đã loại bỏ HT Thích Tâm Liên và ông Lê Công Cầu. Hành động này đã không thể hiện đúng tôn chỉ và Hiến Chương GHPGVNTN. Và nhất là những chuyện đại sự không vui trong nội bộ Giáo Hội, thì không ai mang ra giữa chợ đời cho thiên hạ đàm phán! Chứng tỏ việc làm của ông VVA không phản ảnh đúng với chức năng, danh nghĩa PTTPGQT.

Ông VVA đấu tố ông Lê Công Cầu trước tòa án nhân dân với bao điều buộc tội, nào là 4 năm liên tiếp mỗi tháng Ông gởi về $1000.USD cho ông Cầu có phương tiện vào Saigon thăm Đức Tăng Thống. Lời buộc tội này ôi chao thật hữu hiệu, đã đánh động được tâm lý của Đức Tăng Thống rất cấm kỵ chuyện tiền bạc không sòng phẳng, để rồi Ngài tự nhẩm tính ra được một số tiền lừa lọc kếch xù, mà lên tiếng phủ nhận không biết ông Lê Công Cầu là ai! Thực tâm ông VVA chỉ muốn thế, và Ông không chỉ muốn lợi dụng cái vai trò Thông tin Quốc tế để hạ gục ông Lê Công Cầu không thôi, mà Ông còn bêu xấu Đức Tăng Thống và bôi bẩn GHPGVNTN trước công chúng nữa. Cho nên, từ đó chúng ta thấy số lượng người theo dõi thông tin về GHPGVNTN cảm thấy chán ngán nên đã giảm thiểu quá nhiều.

Thật vậy, người ta không còn quan tâm về Giáo Hội như trước đây, nên không mấy ai biết đến, trong Đại Hội Khoáng Đại tổ chức tại chùa Từ Bi, qua hệ thống điện dàm viễn liên, ông Lê Công Cầu đã phủ nhận sô tiền hàng tháng $1000.USD và khẳng định lời đấu tố của ông VVA chỉ toàn là vu khống, vu cáo đối với Ông. Chúng tôi nghĩ nay ông Lê Công Cầu đã thấm thía về luật Nhân Quả nhà Phật, mà trước đây Ông cũng đã gắp lửa bỏ vào tay người, trong số nạn nhân có các Hội Từ Thiện.

Một điều không biết ông Huệ Lộc Tôn Thắng còn nhớ hay đã quên, nhưng chúng tôi tin rằng ông Lê Công Cầu vẫn còn nhớ mãi, bà Ỷ Lan đã có lần tâm sự với đại chúng về cái chuyện “Lá rách đùm lá rách!”. Cái “Lá rách” VVA vào thời gian Chư Tôn Đức trong nước hay tin ông VVA té ngã đến lâm bệnh, quý Ngài vội vàng dùng tiền Phật tử cúng dường kí ca kí cóp nhiều năm đem ra đùm cái “lá rách” VVA, trong số đó có “Lá Rách” HT Thích Tâm Liên cũng cúng hỉ $1000.USD. Mà thực không chỉ lúc cái “Lá Rách VVA yếu đau hay ể mình, ngay cả căn nhà “Lá Rách” Võ Văn Ái cư trú cũng có biết bao bao “Lá Tả Tơi” Phật tử một lòng vì đạo pháp, dân tộc đùm bọc mới có được!

Nhận xét chung, thiết tưởng chẳng cần nói thì mọi người ai cũng biết, nếu không có tay trong thì cho dù ông VVA ba đầu sáu tay cũng không thể thực hiện được cuộc điện đàm giữa Ông và Đức Tăng Thống và có được cả hình ảnh Đức Tăng Thống trên chuyến tàu ra Bắc. Cũng như trước đây, thử hỏi nếu không có ông Lê Công Cầu đồng hội, đồng thuyền thì làm sao ông VVA có thể thực hiện Giáo Chỉ số 9,10, 14, 18 và bao Thông tư, Thông Bạch tuôn ra được!?

Nay đường Anh, Anh đi; đường Em, Em đi với bao phũ phàng đắng cay, thì cũng là lúc ông Lê Công Cầu cũng đã nhận thức được rằng, bản thân Ông nay chỉ là cái vỏ chanh sau khi đã bị ông VVA lợi dụng vắt hết nước và là nạn nhân chung với Thiền sư Thích Nhất Hạnh, HT Thích Chánh Lạc, HT Thích Viên Lý, Pháp sư Niên Trưởng Thích Giác Đức, TT Thích Giác Đẳng, HT Thích Thông Đạt, Sư Bà Thích Nữ Nguyên Thanh, Sư Bà Thích Nữ Tịnh Thường, Cư sĩ Trần Đình Minh, HT Thích Huyền Việt, cùng với nhiều quý Chư Tôn Đức và Phật từ khác qua tính cách dùng người cho mỗi giai đoạn, mỗi biến cố xẩy ra trong nội tình Giáo Hội, xong chuyện để rồi ông VVA đạp đổ phủi tay! Nhìn về sự kiện này người ta tin rằng thật không giản dị đơn thuần! Cá nhân chúng tôi có trước đây có nghe một số người thuật lại, ông VVA đã lần tâm sự “ không có chó bắt mèo ăn …” sau khi HT Thích Huyền Việt tỏ bày tâm tư qua bài viết “ Lá Rụng Về Cội” và được thỉnh cử làm Chủ Tịch VPII, thú thật lúc đó chúng tôi không tin, nhưng nay đọc được thư ông VVA gửi Đức Tăng Thống về HT Thích Huyền Việt, nào là: Tiểu Thừa, không biết giảng pháp…đã cho chúng tôi phải xét lại và có thể tin là sự thật.

Một điều chúng tôi đã thấm thía qua một bài viết của đạo hữu Ý Dân nhận xét về ông VVA: Bất cứ ai làm việc với ông VVA trước hay sau gì cũng trở thành nạn nhân của ông ta. Chính ông VVA là kẻ đã gây nên tất cả mọi mối bất hòa chia rẽ trong GH suốt thời gian ông giữ chức giám đốc PTTPGQT, vậy mà ngay sau khi tự phổ biến Giáo Chỉ số 10 trên trang web PTTPGQT, Ông ta lên đài Phật Giáo Việt Nam giảng pháp Lục Hòa cho chư Tăng và Phật Tử nghe, thật là trơ trẽn và lố bịch.  Chúng tôi cũng đã thấy trước ngày hôm nay Ông đem ông Lê Công Cầu và HT Thích Huyền Việt, HT Thích Tâm Liên, những nạn nhân cuối cùng ra bàn mổ như Ông đã từng đem quí Chư Tôn Đức trong Hội Đồng Lưỡng Viện lên bàn mổ trước đây, vì đã đến lúc ông ta cần hạ cánh an tòan (xin ĐTT được nghĩ vì đã già) sau khi đã thành công và hoàn tất một sứ mạng là Tiêu diệt GHPGVNTN. 

Tuy ông Lê Công Cầu cũng là một loại Gà cứng cựa, nhưng ông VVA xem Ông không hơn không kém chỉ là một con Gà nuốt dây thung, con Gà nuốt cơ bẩm, để rồi con Gà chết vì tiếng gáy như lời cổ nhân đã dạy. Liền ngay khi Đức Tăng Thống về Thái Bình, thì Ông Lê Công Cầu vội vàng cho ra liên tiếp 3 Thông Bạch mang danh nghĩa HT Viện Trưởng Thích Tâm Liên tẩn xuất ông VVA. Trớ trêu thay vì quá sân hận trong lòng, nên ông Lê Công Cầu đã buông lời chỉ trích Đức Tăng Thống đã sai phạm Hiến Chương trên các văn bản! Điều này chính ông Lê Công Cầu đã lôi kéo 13/16 thành viên trong Hội Đòng Lưỡng Viện theo Ông vi phạm Hiến Chương vậy.

Về Quyết Định số 12 và Thông Bạch Không Số của Đức Tăng Thống.

Phật tử quan tâm trước hiện tình Giáo Hội hiểu được tấm lòng của 13/16 Chư vị thành viên trong Hội Đồng Lưỡng Viện, quý Ngài chỉ muốn bày tỏ một sự thật về những điều trái quấy trong thư ông VVA gởi Đức Tăng Thống mà thôi. Và khi biết Đức Tăng Thống không hoan hỉ nên đã tin rằng, đó là lý do Ngài muốn thu hồi Di Chúc thỉnh cử HT Thích Tâm Liên trong vai trò Xử Lý Thường Vụ Viện Tăng Thống. Đáng lẽ Chư vị trong nước phải nhất bộ, nhất bái đến chùa Từ Hiếu thỉnh ý Đức Tăng Thống và HT Thích Huyền Viện cũng nên điện thoại vấn an để nghe Ngài dạy việc, hơn là ra ban hành một Thông Bạch Minh Định, Quan Điểm Lập Trường hết sức mâu thuẫn, miệng minh định khâm tuân, nhưng lập trường thì lại khác biết với ý chỉ của Đức Tăng Thông.https://tienglongta.com/2019/01/05/thong-bach-quan-diem-va-lap-truong-cua-van-phong-ii-vien-hoa-dao/

Chúng tôi nhớ trước đây ông VVA có nói với chúng tôi và nhiều người “có mấy ông Thầy về Việt Nam, vào Thanh Minh Thiền Viện nói với HT Quảng Độ ra Thông Bạch kêu gọi họ về, HT Quảng Độ trả lời “tôi có đuổi mấy Thầy đâu, tự mấy Thầy bỏ đi””. Nhưng từ khi Ngài rời khỏi Thanh Minh Thiền Viện, Chư Tăng có thêm cơ duyên đảnh lễ và thưa trình với Ngài về thực trạng Giáo Hội, cũng từ đó Ngài mới thực hiểu rõ được hư thực ngọn ngành, nên ngày 24-9-2018, Ngài đã viết Tâm Thư kêu gọi “tất cả quý vị Hòa Thượng, Thượng Tọa, Đại Đức, Tăng, Ni Việt Nam đang hành đạo tại các châu, hãy bỏ qua những gì không vui trong quá khứ không được như ý, ngồi lại với nhau đoàn kết một lòng…” https://tienglongta.com/2018/10/12/tt-thich-vinh-phuoc-van-an-duc-tang-thong-ghpgvntn-truong-lao-ht-thich-quang-do-ngay-9-10-2028/

Trong Tâm Thư, tuy Đức Tăng Thống không nói lời xin lỗi, nhưng mọi người đọc đều cảm nhận được từ trong tâm tưởng Ngài có suy nghĩ về những điều không vui trong quá khứ, nên Ngài mới kêu gọi bỏ qua. Cho dù sức khỏe Đức Tăng Thống hiện nay có lức nhớ, lúc quên. Lúc nhớ Ngài làm bài thơ Ngắm Hoa:

Ta với hoa ai già ai trẻ

Nghĩ ra rồi cái lẽ như nhau

Hoa có từ nghìn xưa, có mãi đến nghìn sau

Ta sinh ra từ vô thỉ và còn sinh mãi mãi

Tâm Bồ Tát không bao giờ sợ hãi

Đường tử sinh cứ thanh thản đi qua

Ta vân du khắp cõi Ta Bà

Và ở đâu cũng thấy hoa tươi thắm

Từng sát na lặng yên ta ngắm

Ta nhìn hoa và hoa nở trong ta

Giữa thăng trầm thế cuộc phù sa

Ta và hoa an nhiên tự tại

Mặc bốn mùa Xuân qua Đông lại

Hoa vẫn tươi và ta mãi chẳng già

Vòng luân hồi tuỳ nguyện vào ra

Mà ai biết chỉ ta với hoa tri kỷ.

Dù HT Thích Quảng Độ là bậc đạo cao đức trọng, Phật tử kính ngưỡng Ngài như bậc xuất trần thượng sĩ, nhưng Ngài vẫn còn hiện tiền nơi cõi Ta Bà, thì những lúc tỉnh thức là lúc Ngài không thể không nhớ đến hình ảnh Đức Cố Hòa Thượng Viện Trưởng Thích Thiện Hoa đã Y Áo đến tận hậu liêu đảnh lễ Ngài 3 lạy, với lời thỉnh cầu như van xin Ngài ra giúp Giáo Hội như thời Vua Nghiêu, Vua Thuấn ngày xưa. Trước lời dạy của vị Sư Trưởng, Ngài đã quỳ lạy và y giáo phụng hành. Nay nhìn trước thực thể Giáo Hội tan hoang, thì trong tâm Ngài làm sao không tránh khỏi nỗi ân hận trong lòng! Đó là một trong lý do chính yếu để Ngài ban hành Quyết Định giải tán nhân sự Viện Hoá Đạo và tạm ngưng hoạt động, chờ đến khi Chư Tôn Đức Tăng, Ni và Phật tử thiện tâm trở về tổ chức Đại hội Bất thường công cử thành phần nhân sự mới. Có như vậy, Giáo Hội mới có thể phát triển và cũng để khỏi phục lòng Ân Sư đã trao trọn niềm tin nơi Ngài.

Như chúng tôi đã nói ở trên đạo một thể với đời, ông Huệ Lộc cho rằng “Đây là một Thông Bạch kêu gọi sự đóng góp tài đức của mình vào Giáo Hội chớ không phải là lá thư xin lỗi như một số người đã lầm tưởng…” Nói như thế, thực sự Ông Huệ Lộc vẫn chưa hiểu Ngài Tăng Thống một cách sâu xa, thì chúng tôi khuyên ông đừng nên móc trong đãy sách thêm vào vài câu Phật pháp làm mê hoạc người đọc nữa.

Cuối cùng ông Huệ Lộc cần nên hiểu thêm rằng Giáo lý Vô thượng Phật Đà truyền bá cho chúng sinh đã hơn 2000 năm qua. Ai cũng biết mỗi quốc gia, mỗi bộ tộc đều có phong tục riêng biệt, tập quán hoàn toàn khác nhau, do đó cũng phải tùy duyên mà đem hạt giống, hạt mầm hướng dẫn chúng sinh, vì thế có những điều luật và nghi thức hành lễ khác nhau, nhưng điều đáng nói là chung quy tụ lại vẫn chỉ có một hương vị giải thoát mà thôi! Hiến Chương GHPGVNTN cũng thê, cũng phải tu chính cho hợp với khế lý khế cơ, thích nghi với thời thế hiện tại. Tuy nhiên, ông Huệ Lộc không thể mang điều khoản trong Bản Tu Chính Hiến Chương 2015 mang so sánh với Bản Hiến Chương cũ, mà lấy đó nhằm buộc tội cho HT Thích Tâm Liên. Điều thiết thực là Ông chỉ cần xem Ngài có nhất tâm không đặt sự tồn tại của mình nơi nguyên vị cá biệt mà đặt sự tồn tại trong sự tồn tại của nhân loại và dân tộc hay không mà thôi!.

Thục Vũ

Những ngày đầu Xuân Dương lịch 2019

 

One thought on “Thục Vũ: Đối Thoại Với Pháp Sư Huệ Lộc Về Thực Trạng GHPGVNTN Qua Bài “Phật Giáo Còn Thanh Tịnh Trong Tương Lai Không”?

Leave a Reply

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: