TIẾNG LÒNG TA

TIẾNG NÓI PHẬT TỬ CHÂN CHÍNH.

(hồi kí) CHUẨN-TƯỚNG TRẦN VĂN HAI của LÊ XUÂN NHUẬN

CHUẨN-TƯỚNG TRẦN VĂN HAI

Đại-Tá TRẦN VĂN HAI qua làm Tổng-Giám-Ðốc Cảnh-Sát Quốc-Gia rồi mới thăng lên chuẩn-tướng.

Trước đó, Tướng Hai không quen biết gì tôi.  Nhưng tại Tổng-Nha, hồi đó Trung-Tá Nguyễn Mâu cầm đầu Ngành Cảnh-Sát Ðặc-Biệt Trung-Ương, lần nào Tướng Hai đến chủ-tọa những lễ bế-mạc, tỷ như Khóa I Phản-Tình-Báo Cao-Cấp, Khóa I Lãnh-Ðạo & Chỉ-Huy Cao-Cấp CSÐB, v.v…, cũng đều thấy tôi, thủ-khoa, lên đọc diễn-văn, chắc ông đã nhớ mặt rồi; nên khi ông đến thanh-sátVùng II ― là nơi ông đến nhiều lần, có lẽ là nhiều hơn các Vùng khác ― gặp tôi, nghe tôi trả lời hầu hết mọi điều mà đáng lẽ ra các viên đại-tá, Cao Văn Khanh rồi Cao Xuân Hồng, là cấp CSQG cao nhất tại Vùng, phải trả lời ông, thì ông chú ý đến tôi rất nhiều.

HỒI đó, Nha Cảnh-Sát Quốc-Gia Vùng II mới dời văn-phòng từ Buôn Ma-Thuột lên Pleiku, và Đại-Tá Cao Văn Khanh, Giám-Ðốc, mới ổn-định xong trụ-sở cơ-quan, bèn mời Tướng Hai lên đây dự lễ khánh-thành.

Đại-Tá Khanh đã gặp nhiều lúng-túng trong vụ mời này.  Vì một cơ-quan dân-sự cấp Vùng, hồi đó, phải ở dưới quyền hai cấp cao hơn:  Trung-Ương chuyên-ngành của mình theo hệ-thống dọc, và viên Tướng Vùng theo hệ-thống ngang.  Nhưng hệ-thống ngangthì lấn-lướt hơn; thí-dụ:  khi Nha Chiêu-Hồi mở một Ðại-Hội tại Vùng II, do chính Tổng-Trưởng Hồ Văn Châm chủ-tọa, thì phải mời viên Tư-Lệnh Vùng II đồng chủ-tọa; nhưng viên thiếu-tướng Tư-Lệnh cấp Vùng lại cử một viên chuẩn-tướng cấp Khu (Khu 23 Chiến-Thuật) đại-diện;  thành-thử, nếu tính đúng theo hệ-thống đẳng-cấp, thì viên Tổng-Trưởng Quốc-Phòng mới là ngang hàng với viên Tổng-Trưởng Chiêu-Hồi; dưới Tổng-Trưởng Quốc-Phòng là Tổng-Tham-Mưu-Trưởng, dưới Tổng-Tham-Mưu-Trưởng là Tư-Lệnh Vùng, dưới Tư-Lệnh Vùng là Tư-Lệnh Khu Chiến-Thuật.  Thế nhưng, tất cả các thuyết-trình-viên, đại-diện các Ngành liên-quan, đều phải “kính thưa [chuẩn nhưng gọi là] thiếu-tướng (Tư-Lệnh Khu) đại-diện thiếu-tướng Tư-Lệnh Vùng” trước, rồi mới“kính thưa ông Tổng-Trưởng Chiêu-Hồi” sau.

Ðằng này, Cấp Trên hàng ngang là Trung-Tướng Vĩnh Lộc, tính theo quân-giai thì cao cấp hơn Chuẩn-Tướng Trần Văn Hainhiều.

Cho nên Trung-Tướng Vĩnh Lộc đã cử Chuẩn-Tướng Lê Trung Tường, là Tham-Mưu-Trưởng Quân-Ðoàn, đại-diện qua dự với Đại-Tá Khanh.  Nhưng Chuẩn-Tướng Hai có vẻ muốn tỏ ra mình là chủ, mình là chủ-tọa, mình có toàn-quyền chủ-tọa buổi lễ, nhất là khai-mạc bữa tiệc thết-đãi quan-viên.

Quá trưa đã lâu mà Tướng Hai vẫn cứ hỏi thêm chuyện này chuyện kia trong phần thuyết-trình, khiến tôi vừa phải trả lời thay cho nhiều phần-hành khác, vừa làm thông-dịch-viên cho các Phối-Trí-Viên Hoa-Kì, cũng thấy áy-náy cho Tướng Tường và các đại-tá khác từ Quân-Ðoàn qua, đang đợi bên ngoài.

 Về sau tôi mới hiểu ra lý-do.

 TRƯỚC kia, Đại-Tá Hai từng được cử ra làm Tỉnh-Trưởng Tỉnh Phú Yên, đương-nhiên là kiêm Chỉ-Huy-Trưởng Tiểu-Khu ấy, nhưng bị các cấp hữu-quyền tại Quân-Ðoàn II gây sự khó-khăn cho mình.  Vì thế nên ông đã có mặc-cảm với giới cầm đầu của Quân-Ðoàn này.

Ðến khi Đại-Tá Hai thăng chuẩn-tướng, việc làm trước tiên của ông là đến Phú-Yên, trong tư-thế mới, thăm lại Tỉnh cũ của mình.  Ông đem theo rất nhiều quà, đến viếng nhiều nơi, nhất là các cô-nhi-viện và cơ-sở xã-hội của Phật-Giáo và Ky-Tô-Giáo tại đây.  Tôi thấy mọi người, đặc-biệt các nhà tu-hành sở-tại, đều rất vui mừng cảm-động được gặp lại ông như một người thân hơn là tướng-lãnh hay cấp-chức Chính-Quyền.

Hẳn là trước kia ông đã đối-xử với họ tốt đẹp thế nào.     

 Tướng HAI đi đến Tỉnh nào trong Vùng II cũng có tôi cùng đi theo.

Ông đã chăm-chú hỏi thẳng riêng tôi về nhiều vấn-đề, nhất là Kế-Hoạch “Phụng-Hoàng”.

Có lẽ ông đã nhận thấy quan-điểm của tôi khác lạ với những điều gì mà các viên-chức phụ-trách “Phụng Hoàng” ở cấp Trung Ương, tức tại Tổng Nha CSQG, đã trình lên ông.

 TÔI nhớ là có một lần, Tổng-Nha tổ-chức hội-thảo về Phụng-Hoàng, mà người thuyết-trình, vốn chỉ là một tay ngang, lúng-túng trước các nan-đề do tôi nêu ra, đã vội dọa tôi:

─ Những điều nói ra ở đây đều là mệnh-lệnh của chuẩn-tướng Tổng Giám-Ðốc, người nào có gan thì lên cãi lại với Tổng-Giám-Ðốc.

Chắc hẳn Tướng Hai đã nhận ra cái lý của tôi trong những ý-kiến mà tôi nêu lên, nên ông mới chịu kiên-nhẫn lắng nghe.

 SAU này, Trung-Tá Nguyên, một sĩ-quan ưu-tú trong binh-chủng Biệt-Ðộng-Quân, theo qua làm Chánh-Văn-Phòng cho ông, đã nói với tôi:

Quái lạ, chuẩn-tướng đã đi hầu như khắp nơi, mà chưa gặp ai biết rành mọi việc như anh.

Vui miệng, Trung-Tá Nguyên nói:

Ông rất chăm-chỉ và rất liêm-chính, các anh may-mắn có được một người anh cả như ông.

 NHƯNG, không lâu sau, tôi nghe nói Trung-Tá Nguyên đã xin trở về đời sống quân-nhân.

 Hình như anh sợ mình bị lẫn-lộn với vài kẻ khác, trong số các sĩ-quan mới được Tướng Hai đưa qua CSQG, và mới được giao cho một số quyền-hành…

LÊ XUÂN NHUẬN

Leave a Reply

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.